Tượng đài vĩnh cửu trong lòng Dân
16:49 | 16/10/2013
Lễ quốc tang theo nghi thức đặc biệt tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã kết thúc. Là một người dân, tôi thấy rất cảm kích với những gì diễn ra sau thời điểm Đại tướng từ trần, từ việc chọn nghi thức quốc tang đặc biệt đến cách thức tổ chức lễ viếng, lễ tang, lễ an táng Đại tướng.
...Từ khi nghe tin Đại tướng từ trần, dù biết sinh, tử là lẽ đương nhiên của cuộc đời và sự ra đi của một người đã sống đến “trăm năm có lẻ” là điều được coi như diễm phúc, nhưng tôi vẫn thấy bàng hoàng, tưởng như đó không phải là sự thật. Cái cảm giác này tuy không thấy hẫng hụt như bốn mươi tư năm trước khi Bác Hồ đột ngột từ trần, nhưng vẫn thấy là mất mát, tổn thất quá lớn.
Có lẽ những gì mà đông đảo nhân dân dành cho Đại tướng một cách tự nhiên trong những ngày qua cũng là lời nhắc nhủ mọi người phải sống sao, cống hiến ra sao để có được vị trí thực sự trong lòng Dân…
Tôi đã tìm đọc, tìm xem những gì được viết, được đăng về Đại tướng; dù không phải là người mau nước mắt nhưng đã bao lần ngồi một mình trước những dòng tin, những tấm ảnh, những đoạn video, những lời đánh giá… tôi thấy lòng mình cứ nghẹn lại, con tim cứ nhói lên, nước mắt cứ tự rơi, không sao kìm được.
Không xúc động sao được khi thấy lớp lớp người dân đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi thành phần từ mọi miền đất nước đổ về các điểm viếng, nhẫn nại chờ đợi chỉ với mong muốn được thắp một nén hương tiễn biệt Đại tướng hay để được nhìn linh cữu ông lần cuối trước khi vĩnh biệt; và những giọt, những dòng nước mắt ứa ra từ tận con tim, tận đáy lòng.
Lòng tôi thắt lại, tim nhói đau, nước mắt tuôn ròng khi thấy những trẻ thơ khóc òa lên cùng mẹ và cả những cụ già bảy mươi, ngoài tám mươi cũng cứ khóc rưng rức chẳng khác nào con trẻ. Thế giới này có mấy ai ngự trị được trong lòng Dân đến thế?
Và, không xúc động sao được khi đọc những bài viết về Đại tướng không chỉ từ người Việt Nam mà còn từ nhiều, rất nhiều người có học thức trên thế giới.
Xúc động lắm, tự hào lắm khi có được một người mà mình coi là thần tượng…Tình cảm đó của tôi có lẽ cũng là của số đông người dân đất Việt. Trong đời mình và trong lịch sử Việt Nam hiện đại, đây là lần thứ hai tôi được chứng kiến một lễ tang mà dường như mỗi người dân đều coi đó là sự mất mát của chính mình.
Có lẽ những gì mà đông đảo nhân dân dành cho Đại tướng một cách tự nhiên trong những ngày qua cũng là lời nhắc nhủ mọi người phải sống sao, cống hiến ra sao để có được vị trí thực sự trong lòng Dân…
Lễ tang đã kết thúc, bao nhiêu lời ca ngợi và tiếc thương dành cho Đại tướng vẫn tiếp tục được viết ra, nói ra, nhưng những từ ngữ cũng chưa nói hết đạo đức, tài năng, công lao của Đại tướng. Chắc rằng chúng ta sẽ còn được tiếp nhận thêm nhiều, nhiều nữa những nghiên cứu, đánh giá mới mẻ và chân thực để hiểu thêm về Đại tướng. Để mỗi chúng ta, nhớ Đại tướng mà lòng mình trong sáng hơn, sống đẹp, sống tốt hơn…
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Con người Nhân-Trí-Dũng vĩ đại, người đã trở thành huyền thoại ngay khi còn sống - đã không còn trên cõi đời này, nhưng Ông đã trở thành tượng đài Vĩnh cửu trong lòng Nhân Dân!
Theo Báo Nhân dân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét