Blog thay cho lời tự sự của cá nhân bằng các bài viết, cùng bình luận các chủ đề của xã hội, link các bài viết từ các báo, blogs khác để chia sẻ với bạn đọc và cùng học hỏi.
Giới thiệu về tôi
- Gió Biển
- Đồng Hới, Quảng Bình, Vietnam
- Toi sinh ra va lon len tren manh dat Dong Hoi than thuong. Dong Hoi tung mot thoi bao lua cua chien tranh. Khuc ruot Mien Trung, chien tranh di qua de lai mot Dong Hoi hoang tan, chi con lai thap chuong do cua nha tho voi nhung ho bom sau hoam, va nhung tan du cua chien tranh. Hang nam, Dong Hoi phai gong minh chong choi voi thien tai bao lu, han han. Thuong biet bao Que Huong oi! The ma Dong Hoi đã vung tay cheo di toi, MOT DONG HOI HOM NAY DAY SUC SONG MANH LIET, "MOT THANH PHO HOA HONG TINH KHIEt". Noi ay la niem vui khi toi ve va noi nho moi luc xa!.
Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011
Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011
Lại một tên đầu độc môi trường nữa.... Than ôi!
Việt Nam nếu rà soát toàn bộ các khu công nghiệp, các Nhà máy công nghiệp chắc chắn sẽ phát hiện hàng loạt sai phạm trong việc xử lý môi trường, nhất là hệ thống nước thải từ các nhà máy công nghiệp. Đến một Doanh nghiệp Nhà nước như "NM này trực thuộc Tổng công ty Sonadezi - DNNN thuộc UBND tỉnh Đồng Nai", lấy tiền của dân để làm hệ thống xử nước thải mà lại làm láo để tham nhũng triệt để thì không còn thể thống gì nữa(!)... Mà có lẽ trong nhiều năm qua chắc vẫn là một nhà máy tiên tiến hè... chiến sĩ thi đua hè... và còn nhận được chi là nhiều bằng khen nữa đây?...heee... Bọn này chỉ nghĩ đến miếng xôi của chúng thôi, ko nghĩ đến thiệt hại của người dân và đời con, đời cháu sau này đâu.
Cũng rất buồn cười ở các huyện lỵ, nhiều tỉnh thành khác. Việc xử lý rác thải từ thị trấn, đến thị xã, thành phối đều làm đối phó cả. Rác thải không được phân loại, bỏ lung tung cả lên, đưa về các điểm gọi là xa dân cư: một là đồi núi, hai là gần biển. Đồi núi là để dễ che mắt mọi người, gần biển là để mưa, lụt, thủy triều lên nó cuốn đi. Nhưng rất nguy hiểm, các nước bẩn từ rác phân hủy theo mạch nước ngầm, nước mưa đưa xuống các khe, suối, sông và đổ về đồng bằng, còn ở biển thì các đồ nhựa, túi nilon ngập tràn biển sau các đợt mưa, lụt, thủy triều. Chỉ có người dân là lãnh đủ hậu quả từ các việc làm tắc trách đó. Lãnh đạo các cơ quan Chính quyền thì chỉ chăm chăm đi tìm kiếm dự án này, dự án nọ gọi là để phát triển cơ sở hạ tầng quê hương mà sau nữa là để kiếm % chút đỉnh. Nhưng không bao giờ chú ý đến môi trường đô thị, cứ để cho Trung tâm đô thị nó xử lý. Khi mà rác ngập tràn rồi, báo chí lên tiếng rồi, thì cha con dùng máy đào lấp lại mà trả về "hiện trạng ban đầu" thôi.... Than ôi!
Hôm nay đọc bài viết của nhà báo Kim Cương mà ko giấu nối bức xúc. Thiết nghĩ, Quốc Hội, Nhà nước, Chính Phủ cần phải có những bộ Luật mạnh tay hơn nữa đối với việc vi phạm xử lý môi trường và tài nguyên thiên nhiên để răn đe những kẻ coi thường đời sống của cộng đồng.
Các bạn tham khảo bài viết (theo báo Thanh Niên)

Cũng rất buồn cười ở các huyện lỵ, nhiều tỉnh thành khác. Việc xử lý rác thải từ thị trấn, đến thị xã, thành phối đều làm đối phó cả. Rác thải không được phân loại, bỏ lung tung cả lên, đưa về các điểm gọi là xa dân cư: một là đồi núi, hai là gần biển. Đồi núi là để dễ che mắt mọi người, gần biển là để mưa, lụt, thủy triều lên nó cuốn đi. Nhưng rất nguy hiểm, các nước bẩn từ rác phân hủy theo mạch nước ngầm, nước mưa đưa xuống các khe, suối, sông và đổ về đồng bằng, còn ở biển thì các đồ nhựa, túi nilon ngập tràn biển sau các đợt mưa, lụt, thủy triều. Chỉ có người dân là lãnh đủ hậu quả từ các việc làm tắc trách đó. Lãnh đạo các cơ quan Chính quyền thì chỉ chăm chăm đi tìm kiếm dự án này, dự án nọ gọi là để phát triển cơ sở hạ tầng quê hương mà sau nữa là để kiếm % chút đỉnh. Nhưng không bao giờ chú ý đến môi trường đô thị, cứ để cho Trung tâm đô thị nó xử lý. Khi mà rác ngập tràn rồi, báo chí lên tiếng rồi, thì cha con dùng máy đào lấp lại mà trả về "hiện trạng ban đầu" thôi.... Than ôi!
Hôm nay đọc bài viết của nhà báo Kim Cương mà ko giấu nối bức xúc. Thiết nghĩ, Quốc Hội, Nhà nước, Chính Phủ cần phải có những bộ Luật mạnh tay hơn nữa đối với việc vi phạm xử lý môi trường và tài nguyên thiên nhiên để răn đe những kẻ coi thường đời sống của cộng đồng.
Các bạn tham khảo bài viết (theo báo Thanh Niên)
Phát hiện "Vedan thứ hai" đầu độc sông Đồng Nai
Khoảng 14 triệu m3 nước thải chưa qua xử lý xả ra sông?
Rạng sáng qua 4.8, Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường (C49) Bộ Công an bắt quả tang Nhà máy (NM) xử lý nước thải tập trung Sonadezi (KCN Long Thành, Đồng Nai) đang xả nước thải không đạt tiêu chuẩn ra môi trường.
Nước thải chưa đạt chuẩn đổ ra …
Trước đó, khoảng 23 giờ đêm 3.8, các trinh sát Phòng 2 thuộc C49 phát hiện tại cửa xả của NM đang xả nước thải có mùi hôi nồng nặc ra rạch Bà Chèo đổ ra sông Đồng Nai. Điều đáng nói, NM này trực thuộc Tổng công ty Sonadezi - DNNN thuộc UBND tỉnh Đồng Nai.
Theo báo cáo ban đầu, sau khi ập vào phòng điều hành hệ thống xử lý trung tâm, C49 phát hiện hệ thống xử lý vi sinh không hoạt động. Nước thải có màu đen đặc, nóng bốc hơi, mùi hôi, theo đường ống ngầm bằng bê-tông có đường kính 30 cm, dài khoảng 600m, chảy ra hồ hoàn thiện diện tích khoảng 1.000m2 (có thể tích 35.000m3). Từ hồ này có 3 đường cống ngầm (trong đó 2 đường cống xả nước mặt, 1 đường cống xả đáy) theo kênh hở, chạy ra rạch Bà Chèo đổ ra sông Đồng Nai.
Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011
Hang động bảy tầng giữa rừng Phong Nha - Kẻ Bàng
theo bee.net.vn
02/08/2011 17:31:58
Một hang động lồng lộng giữa rừng già Phong Nha-Kẻ Bàng (Quảng Bình) đang gây sự chú ý lớn của nhiều người. Đó là hang bảy tầng, một "kỳ quan" do bàn tay con người xây dựng từ những năm tháng của chiến tranh.
Đi giữa đường kín
Người đi rừng vẫn kể cho nhau nghe hang động bảy tầng có nhiều dấu tích của bộ đội trong đó. Nhưng sự đặc biệt của nó là có sự can thiệt của bàn tay con người để biến một hang động cao cả trăm mét thành bảy tầng hang khác nhau là một kỳ công dưới bom đạn cách đây ngót hơn 60 năm.
Chúng tôi theo những người dân bản địa vào hang. Đi giữa miên man đường mòn nguyên bản của đường Trường Sơn năm xưa.
Hang bảy tầng thuộc xã Sơn Trạch, Bố Trạch, nằm trong phân khu hành chính của di sản Phong Nha-Kẻ Bàng. Dưới dốc táu cao chất ngất, có một lối rẽ nhỏ trên đường 20 - Quyết Thắng, lối ở khu vực rừng táu và sung cổ thụ ở gần ngầm Trạ Ang. Đó là con đường mòn năm xưa còn nguyên bản. Một đoạn đường kín chừng hơn ba cây số ngoằn nghoèo dưới tán rừng rậm.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Lam sống gần đó nói: “Đây là một phần đường kín của hệ thống đường Trường Sơn năm xưa còn nguyên. Từ sau 1975 đến nay, đường không được sử dụng nên cây cối đã mọc cao chừng một mét”. Đi giữa đường kín, nhìn rõ lằn xe chạy ngày xưa vẫn còn hằn lên lớp đá xanh kiên cố, không gian như níu về một thời chưa xa.
Hai bên đường kín còn đó những hố bom, nhiều đạn cối còn vương vãi khắp hai bên. Có một lối mòn dẫn vào một hốc đá cổ, ở đó như một kho đạn bị bỏ quên, trong đó chất đống nhiều quả đạn to, đầu nổ vẫn còn nhưng rỉ sét.
Đi hết ba cây số giữa rừng, một lối giao liên nhỏ dẫn vào một hang động mà thời chiến tranh, nó được coi là khu vực cực kỳ bí mật. Theo hồ sơ Di tích danh thắng Quảng Bình, đây một hang động bí mật nhất bởi ở đó Tư lệnh Trường Sơn, tướng Đồng Sỹ Nguyên đã ở cùng bộ chỉ huy trong một thời gian dài để ra những quyết sách chiến lược ở chiến trường Trường Sơn.
"Kỳ quan" bảy tầng
Con đường nhỏ dẫn vào một khu rừng thoáng đãng với hàng trăm cây thân gỗ cao vút hàng chục mét. Giữa không gian đó bổng hiện lên một dốc đường cong cong, vắt vẻo lên sườn núi đá vôi. Đó là bậc thang được xây từ cách đây hơn 60 năm giữa rừng già, núi cao. Vôi vữa của hàng chục năm trước vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. Giữa rừng sâu lạnh giá, còn hằn nguyên bàn tay xây dựng của con người qua hàng chục năm là điều kỳ lạ hiếm gặp. 62 bậc thang lên xuống men theo sười núi đá vôi, lẫn khuất giữa trùng điệp tán rừng, hết sức héo lánh. Càng lên cao, càng thấy màu xanh của dây leo rừng vươn ra cố phủ hết lối đi. Đã hàng chục năm rồi chưa có bước chân người.
Người đi rừng vẫn kể cho nhau nghe hang động bảy tầng có nhiều dấu tích của bộ đội trong đó. Nhưng sự đặc biệt của nó là có sự can thiệt của bàn tay con người để biến một hang động cao cả trăm mét thành bảy tầng hang khác nhau là một kỳ công dưới bom đạn cách đây ngót hơn 60 năm.
Chúng tôi theo những người dân bản địa vào hang. Đi giữa miên man đường mòn nguyên bản của đường Trường Sơn năm xưa.
Hang bảy tầng thuộc xã Sơn Trạch, Bố Trạch, nằm trong phân khu hành chính của di sản Phong Nha-Kẻ Bàng. Dưới dốc táu cao chất ngất, có một lối rẽ nhỏ trên đường 20 - Quyết Thắng, lối ở khu vực rừng táu và sung cổ thụ ở gần ngầm Trạ Ang. Đó là con đường mòn năm xưa còn nguyên bản. Một đoạn đường kín chừng hơn ba cây số ngoằn nghoèo dưới tán rừng rậm.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Lam sống gần đó nói: “Đây là một phần đường kín của hệ thống đường Trường Sơn năm xưa còn nguyên. Từ sau 1975 đến nay, đường không được sử dụng nên cây cối đã mọc cao chừng một mét”. Đi giữa đường kín, nhìn rõ lằn xe chạy ngày xưa vẫn còn hằn lên lớp đá xanh kiên cố, không gian như níu về một thời chưa xa.
Hai bên đường kín còn đó những hố bom, nhiều đạn cối còn vương vãi khắp hai bên. Có một lối mòn dẫn vào một hốc đá cổ, ở đó như một kho đạn bị bỏ quên, trong đó chất đống nhiều quả đạn to, đầu nổ vẫn còn nhưng rỉ sét.
Đi hết ba cây số giữa rừng, một lối giao liên nhỏ dẫn vào một hang động mà thời chiến tranh, nó được coi là khu vực cực kỳ bí mật. Theo hồ sơ Di tích danh thắng Quảng Bình, đây một hang động bí mật nhất bởi ở đó Tư lệnh Trường Sơn, tướng Đồng Sỹ Nguyên đã ở cùng bộ chỉ huy trong một thời gian dài để ra những quyết sách chiến lược ở chiến trường Trường Sơn.
"Kỳ quan" bảy tầng
Con đường nhỏ dẫn vào một khu rừng thoáng đãng với hàng trăm cây thân gỗ cao vút hàng chục mét. Giữa không gian đó bổng hiện lên một dốc đường cong cong, vắt vẻo lên sườn núi đá vôi. Đó là bậc thang được xây từ cách đây hơn 60 năm giữa rừng già, núi cao. Vôi vữa của hàng chục năm trước vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. Giữa rừng sâu lạnh giá, còn hằn nguyên bàn tay xây dựng của con người qua hàng chục năm là điều kỳ lạ hiếm gặp. 62 bậc thang lên xuống men theo sười núi đá vôi, lẫn khuất giữa trùng điệp tán rừng, hết sức héo lánh. Càng lên cao, càng thấy màu xanh của dây leo rừng vươn ra cố phủ hết lối đi. Đã hàng chục năm rồi chưa có bước chân người.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)