Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Đồng Hới, Quảng Bình, Vietnam
Toi sinh ra va lon len tren manh dat Dong Hoi than thuong. Dong Hoi tung mot thoi bao lua cua chien tranh. Khuc ruot Mien Trung, chien tranh di qua de lai mot Dong Hoi hoang tan, chi con lai thap chuong do cua nha tho voi nhung ho bom sau hoam, va nhung tan du cua chien tranh. Hang nam, Dong Hoi phai gong minh chong choi voi thien tai bao lu, han han. Thuong biet bao Que Huong oi! The ma Dong Hoi đã vung tay cheo di toi, MOT DONG HOI HOM NAY DAY SUC SONG MANH LIET, "MOT THANH PHO HOA HONG TINH KHIEt". Noi ay la niem vui khi toi ve va noi nho moi luc xa!.

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Người tưởng niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp đầu tiên!

(PetroTimes) – Người đó chính là nghệ sĩ saxophone Quyền Văn Minh. Ngay khi biết được thông tin chính xác Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, nghệ sĩ saxophone Quyền Văn Minh – người được mệnh danh là “Huyền thoại nhạc Jazz Việt Nam” đã xin dừng chương trình biểu diễn nhạc Jazz tại sân khấu Nhà hát Lớn để cùng cả khán phòng dành thời gian tưởng niệm Đại tướng. 
Trò chuyện cùng PV PetroTimes, nghệ sĩ Quyền Văn Minh còn thể hiện mong ước viết được khúc tưởng niệm dâng tặng người "Anh cả" của Quân đội nhân dân Việt Nam.
- Thưa ông, được biết ngay khi nghe tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, ngay tại sân khấu Nhà hát Lớn, ông đã xin dừng chương trình để tưởng niệm Đại tướng?
- Tối 4/10, tại Nhà hát Lớn Hà Nội có diễn ra chương trình Jazz Suite night do con trai tôi là Quyền Thiện Đắc biểu diễn, tôi là người dẫn dắt chương trình. Trong khi chương trình đang diễn ra, nghe hung tin từ một người bạn thân làm báo Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, tôi rất sững sờ và muốn làm một điều gì đó ngay lúc ấy. Khoảng 9h tối, sau khi diễn xong chương 1 bản “Cha và con”, tôi lên sân khấu, lúc đó tôi rất xúc động, thông báo tin dữ tới khán giả và xin mọi người dành một phút tưởng niệm vị Đại tướng của dân tộc.
Nghệ sĩ Quyền Văn Minh
- Có thể nói ông là người đầu tiên tưởng niệm Đại tướng trên một sân khấu lớn và trang nghiêm như thế?
- Hôm đó khi tôi vừa nhận thông tin từ một người bạn thân, tôi muốn làm ngay một điều gì đó thể hiện tình cảm và niềm tiếc thương vô hạn tới Người. Tôi muốn mọi người có mặt tại sân khấu Nhà hát Lớn cùng chia sẻ nỗi niềm đó - nỗi đau thương của cả dân tộc.
- Lúc đó, ông và nghệ sĩ Quyền Thiện Đắc có chơi một bản nhạc để tưởng nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp không?
- Thực ra lúc đó chúng tôi rất muốn chơi một khúc nhạc tưởng niệm là bài "Hồn tử sĩ". Thế nhưng tôi cho rằng không gian yên lặng sẽ thể hiện sự trang nghiêm, tôn kính Người nên tôi đã xin những phút giây tĩnh lặng để tưởng niệm Đại tướng với tất cả tình cảm, sự ngưỡng mộ. Dù Đại tướng không phải người thân, nhưng sự ra đi của Người khiến tôi cảm thấy như đang trải qua sự mất mát to lớn, như mất đi một người thân yêu nhất; xem hình ảnh về Người tôi không cầm nổi nước mắt. Thật sự chưa khi nào tôi khóc nhiều như thế!
- Với tình cảm ngưỡng mộ, trân trọng như vậy với Đại tướng, ông có trăn trở việc tổ chức một đêm nhạc tưởng niệm Đại tướng?
Đó là điều tôi rất mong muốn làm được trong thời gian tới, mặc dù tôi không phải nhạc sĩ sáng tác nhưng tôi muốn có thể tự mình sáng tác một khúc tưởng niệm dâng tặng lên Người. Khúc tưởng niệm có thể gồm 2 hoặc 3 chương, với nền nhạc trầm buồn nhưng phải thể hiện sự trân trọng, hoành tráng. Đoạn kết phải rực rỡ, tựa như nỗi tiếc thương của người dân trên mọi miền đất nước trước sự ra đi của Người, như vầng hào quang rất lớn của Đại tướng. Đây là ý tưởng đang được nung nấu của tôi, ngay sau khi biết tin Đại tướng mất. Đó cũng là ước ao có thể viết một khúc tưởng niệm để đời.
Tôi sẽ về Quảng Bình, đứng trước mộ của Người để có những suy nghĩ lắng đọng nhất, có thể tìm được những nốt nhạc khởi đầu trong khúc tưởng niệm đó.
Nghệ sĩ Quyền Văn Minh ước mong sẽ viết được khúc tưởng niệm dâng tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
- Chắc hẳn đêm nhạc tưởng niệm sẽ sớm được tổ chức, thưa ông?
- Khúc tưởng niệm đó có thể được trình diễn trong lễ tưởng niệm 1 năm, 5 năm. Tôi hy vọng sẽ sớm ra đời. Nhưng ý tưởng này, có lẽ sẽ được tôi nung nấu đến cuối đời, bởi một tác phẩm viết về một con người vĩ đại thì không thể khẳng định viết ngay, viết luôn được. Hiện tại tôi rất sôi sục mong ước viết được khúc tưởng niệm đó. Tôi cũng mong trong thời gian tới sẽ có thêm nhiều các tác phẩm viết về Người để đêm nhạc tưởng niệm sẽ thật hoành tráng.
- Với tình cảm lớn lao đó, chắc hẳn ông từng có kỷ niệm nào đó với Đại tướng?
- Phải nói là tôi rất tiếc khi chưa được gặp mặt Đại tướng một lần trong đời, dù tôi từng được Đại tá Nguyễn Văn Huyên – thư ký của Người dẫn tới căn nhà 30 Hoàng Diệu một vài lần, nhưng không được gặp mặt Người. Đó là do khi đó Đại tướng đang được chăm sóc ở Bệnh viện 108.
Cảm ơn ông và chúc ông sớm hoàn thành ý tưởng viết khúc tưởng niệm dâng tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp!
Năm 1988, nghệ sĩ Quyền Văn Minh làm chương trình "Quyền Văn Minh với ba dòng nhạc: Cổ điển, dân gian, Jazz". Đây là chương trình dậy sóng trong làng âm nhạc thời đó, vì một lẽ, ông là người đầu tiên thổi cổ điển bằng kèn saxophone và cũng là người đầu tiên đưa nhạc Jazz đến với công chúng.
Sau lần đó, ông được mời giảng dạy tại Nhạc viện Hà Nội mà hiện nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia, với mong muốn, khát khao xây dựng một thế hệ chơi nhạc Jazz và có thể đặt nền móng cho việc xây dựng lâu dài nhạc Jazz tại Việt Nam. Cho đến thời điểm hiện tại, nghệ sĩ saxophone Quyền Văn Minh vẫn miệt mài đến lớp dạy cho các lớp học sinh.
Năm 2001, ông đã được Đại sứ liên minh châu Âu ca ngợi là "Huyền thoại sống của nhạc Jazz Việt Nam".
Thanh Huyền (thực hiện)

Tượng đài vĩnh cửu trong lòng Dân

Lễ quốc tang theo nghi thức đặc biệt tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã kết thúc. Là một người dân, tôi thấy rất cảm kích với những gì diễn ra sau thời điểm Đại tướng từ trần, từ việc chọn nghi thức quốc tang đặc biệt đến cách thức tổ chức lễ viếng, lễ tang, lễ an táng Đại tướng.
...Từ khi nghe tin Đại tướng từ trần, dù biết sinh, tử là lẽ đương nhiên của cuộc đời và sự ra đi của một người đã sống đến “trăm năm có lẻ” là điều được coi như diễm phúc, nhưng tôi vẫn thấy bàng hoàng, tưởng như đó không phải là sự thật. Cái cảm giác này tuy không thấy hẫng hụt như bốn mươi tư năm trước khi Bác Hồ đột ngột từ trần, nhưng vẫn thấy là mất mát, tổn thất quá lớn.
Có lẽ những gì mà đông đảo nhân dân dành cho Đại tướng một cách tự nhiên trong những ngày qua cũng là lời nhắc nhủ mọi người phải sống sao, cống hiến ra sao để có được vị trí thực sự trong lòng Dân…
Tôi đã tìm đọc, tìm xem những gì được viết, được đăng về Đại tướng; dù không phải là người mau nước mắt nhưng đã bao lần ngồi một mình trước những dòng tin, những tấm ảnh, những đoạn video, những lời đánh giá… tôi thấy lòng mình cứ nghẹn lại, con tim cứ nhói lên, nước mắt cứ tự rơi, không sao kìm được.
Không xúc động sao được khi thấy lớp lớp người dân đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi thành phần từ mọi miền đất nước đổ về các điểm viếng, nhẫn nại chờ đợi chỉ với mong muốn được thắp một nén hương tiễn biệt Đại tướng hay để được nhìn linh cữu ông lần cuối trước khi vĩnh biệt; và những giọt, những dòng nước mắt ứa ra từ tận con tim, tận đáy lòng.
Lòng tôi thắt lại, tim nhói đau, nước mắt tuôn ròng khi thấy những trẻ thơ khóc òa lên cùng mẹ và cả những cụ già bảy mươi, ngoài tám mươi cũng cứ khóc rưng rức chẳng khác nào con trẻ. Thế giới này có mấy ai ngự trị được trong lòng Dân đến thế?
Và, không xúc động sao được khi đọc những bài viết về Đại tướng không chỉ từ người Việt Nam mà còn từ nhiều, rất nhiều người có học thức trên thế giới.
Xúc động lắm, tự hào lắm khi có được một người mà mình coi là thần tượng…Tình cảm đó của tôi có lẽ cũng là của số đông người dân đất Việt. Trong đời mình và trong lịch sử Việt Nam hiện đại, đây là lần thứ hai tôi được chứng kiến một lễ tang mà dường như mỗi người dân đều coi đó là sự mất mát của chính mình.
Có lẽ những gì mà đông đảo nhân dân dành cho Đại tướng một cách tự nhiên trong những ngày qua cũng là lời nhắc nhủ mọi người phải sống sao, cống hiến ra sao để có được vị trí thực sự trong lòng Dân…
Lễ tang đã kết thúc, bao nhiêu lời ca ngợi và tiếc thương dành cho Đại tướng vẫn tiếp tục được viết ra, nói ra, nhưng những từ ngữ cũng chưa nói hết đạo đức, tài năng, công lao của Đại tướng. Chắc rằng chúng ta sẽ còn được tiếp nhận thêm nhiều, nhiều nữa những nghiên cứu, đánh giá mới mẻ và chân thực để hiểu thêm về Đại tướng. Để mỗi chúng ta, nhớ Đại tướng mà lòng mình trong sáng hơn, sống đẹp, sống tốt hơn…
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Con người Nhân-Trí-Dũng vĩ đại, người đã trở thành huyền thoại ngay khi còn sống - đã không còn trên cõi đời này, nhưng Ông đã trở thành tượng đài Vĩnh cửu trong lòng Nhân Dân!
Theo Báo Nhân dân

Khi một huyền thoại khuất bóng...

Cảm xúc hẫng hụt những ngày này không phải chỉ vì sự khuất bóng một huyền thoại, mà còn là sự thiếu vắng của những giá trị tinh thần, văn hóa cao đẹp, đem lại niềm kiêu hãnh vốn có của người Việt, để nước Việt tiếp tục vượt qua và chiến thắng trong cuộc chiến chống "nội xâm", như đã từng chiến thắng các loại giặc ngoại xâm?
Những ngày này, cả nước Việt đang sống trong nỗi đau thương tràn ngập - Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị tướng tài năng, nhân vật lịch sử vĩ đại, người cuối cùng của thế hệ làm nên Cách mạng tháng Tám, xây dựng nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa non trẻ đã ra đi...
Đời người chỉ sống có một lần.
Toàn bộ cuộc đời ông, từ lúc là một thanh niên trí thức yêu nước, sinh trưởng trong một gia đình nhà nho nghèo ở huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, một sinh viên Luật, một nhà giáo dạy Sử, một nhà báo, rồi trở thành Tổng Tư lệnh tối cao của quân đội vào năm mới 37 tuổi, cho đến khi giã biệt cuộc đời với cương vị một Đại tướng của đất nước, của nhân dân- vắt qua hai thế kỷ- là một huyền thoại.
Đọc ở huyền thoại đó, có thể thấy những thăng trầm, những dâu bể, mưa nắng, những ấm lạnh của số phận một con người, phản chiếu cả một thời cuộc, một thời đại lịch sử đầy bão giông của đất nước.
Từ lúc vận mệnh, chủ quyền, độc lập và tự do dân tộc bị đe dọa, đến những thời khắc cả dân tộc phải quyết liệt tự "lột xác"- với công cuộc Đổi mới lịch sử. Đọc ở đó, có thể thấy cả sự tài ba trong thao lược quân sự lẫn ý thức trách nhiệm và bổn phận một vị Tướng, không nề hà trước những gánh vác với giang sơn.
Đọc ở đó, có thể thấy một con người đã biết dấn thân vì nghĩa lớn, một bậc nam nhi đã sống trọn vẹn với "chí làm trai" như trong ca dao xưa, làm nên bản sắc văn hóa Việt đặc sắc, đầy chí khí và bản lĩnh: Làm trai cho đáng nên trai/ Xuống Đông, Đông tĩnh, lên Đoài, Đoài yên.
Đọc ở đó, có thể thấy tầm vóc lớn lao của một người Việt đương đại, khiến thế giới phương Tây nể trọng, kính trọng, phải dùng những "thước đo" của nhân loại:
Võ Nguyên Giáp là một trong 21 vị danh tướng của thế giới trong 25 thế kỷ qua, từ thời Alexandre Đại đế đến Hannibal rồi đến thời cận hiện đại với Kutuzov, Jukov..., những người đã có chiến công tạo nên bước ngoặt của nghệ thuật chiến tranh (Ducan Townson, cuốn Những vị tướng lừng danh)
Từ năm 1944-1975, cuộc đời của Võ Nguyên Giáp gắn liền với chiến đấu và chiến thắng, khiến ông trở thành một trong những thống soái lớn của mọi thời đại.
Với 30 năm làm Tổng Tư lệnh và gần 50 năm tham gia chính sự ở cấp cao nhất, ông tỏ ra là người có phẩm chất phi thường trong mọi lĩnh vực của chiến tranh. Khó có vị tướng nào có thể so sánh với ông trong việc kết hợp chiến tranh du kích với chiến tranh chính qui. Sự kết hợp đó xưa nay chưa từng có (Tướng Peter Mac Donald, nhà nghiên cứu khoa học lịch sử quân sự người Anh) (theo Wikipedia tiếng Việt)
Đó là những phẩm chất một con người- một vị tướng- một nhân vật lịch sử, hiếm có và cuối cùng của một thế hệ luôn toàn tâm toàn ý dấn thân, gánh vác cho sự nghiệp bảo vệ độc lập, chủ quyền dân tộc, cho sự giàu mạnh và phát triển của đất nước, với hy vọng sánh vai với các cường quốc năm châu.
Chính vì thế, nỗi đau, nỗi thương xót, tiếc nuối huyền thoại Võ Nguyên Giáp, không chỉ là tiếc nuối một con người với tài năng lớn, phẩm cách tuyệt vời luôn biết đặt lợi ích dân tộc, lợi ích giang sơn lên trên hết, tiếc nuối một con người đã thành "biểu tượng" sống, và niềm tự hào của người dân Việt.
Nhất là những tháng năm này, nước Việt đầy day dứt, và đau xót vì hiện tượng khủng hoảng niềm tin, trước những quốc nạn tham nhũng, nhóm lợi ích, trước những sự băng hoại văn hóa, đạo đức, làm tổn thương sâu sắc những giá trị tinh thần và văn hóa Việt được xây đắp từ ngàn năm.

Người viết bài, đã nghẹn lòng, rưng rưng xúc động, khi nhìn thấy hình ảnh các bạn trẻ đến thắp nến, và tưởng niệm Đại tướng vào lúc 0 giờ đêm ngày 4/10, tại nhà riêng của Đại tướng, ngay sau khi thông tin Đại tướng vừa từ trần được loan truyền trên các trang mạng xã hội.
Hình ảnh những người Việt trẻ đó lặng lẽ và đau xót vĩnh biệt vị Tướng họ yêu quý, ngưỡng mộ, cho người lớn chúng ta cảm xúc gì không?
Không phải là những ngọn nến lung linh tưởng nhớ một huyền thoại, mà chính là huyền thoại đó luôn lung linh trong trái tim những người Việt trẻ, những trái tim, những tâm hồn non trẻ, sục sôi nhiệt huyết, đang rất cần những giá trị tinh thần cao đẹp, trong sáng, thực sự vì nước, vì dân hướng đạo cho họ sống, đi qua những tháng năm gian khổ này, để xây dựng một nước Việt không hổ thẹn với quá khứ lịch sử. Không hổ thẹn với các thế hệ tiền nhân, và ngay cả với cả vị Tướng huyền thoại vừa vĩnh biệt đời sống.
Hình ảnh cảm động đó, còn là một minh chứng sinh động, "nói" với nhân gian, rằng những giá trị trí tuệ, nhân cách cao đẹp vì lợi ích đất nước, luôn bất biến trong sự trân quý của những người Việt trẻ. Với họ, đó còn là "tay vịn" để họ có thể sống có ích, mà không thất vọng trước thực tại xã hội.
Bởi nếu nhìn vào đời sống vật chất của người Việt so với hơn 20 năm Đổi mới trước đây, nhất là các trung tâm đô thị lớn, các thành phố... , phải nói đó là một bước tiến đáng kể. Nhưng nếu nhìn vào đời sống tinh thần, tâm hồn, tình cảm, vào những thang bậc giá trị tinh thần xã hội, người Việt chúng ta "giàu có" hơn những gì? Nhất là khi nhìn về hành trình hội nhập với văn minh, văn hóa nhân loại còn xa ngái.
Sự hẫng hụt của xã hội, của người Việt chúng ta những ngày này, không phải chỉ là sự khuất bóng một nhân vật lịch sử của đất nước, mà còn là sự thiếu vắng của những giá trị tinh thần, văn hóa cao đẹp, đem lại niềm kiêu hãnh vốn có của người Việt, để nước Việt tiếp tục vượt qua và chiến thắng trong cuộc chiến chống "nội xâm", như đã từng chiến thắng các loại giặc ngoại xâm?
Ai sẽ trả lời cho người Việt, nếu không phải tự chúng ta? Tự mỗi người Việt, từ quan chức cho đến mỗi thường dân, phải tìm được câu trả lời, ngay bây giờ và trong những tháng năm sắp tới?
Đó mới chính là sự tiễn biệt xứng đáng với một huyền thoại vừa khuất bóng dương gian...
Theo Tuan VietNamNet

Video: Người là bậc Thánh Nhân!

(PetroTimes) - Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã về với Bác Hồ. Người ra đi nhưng đã làm cho cả dân tộc xích lại gần nhau và nâng cao tính tự tôn. Chỉ có bậc Thánh Nhân mới có thể làm được điều đó.